Ông Xã Là Thú Nhân Chương Mới Nhất, Ông Xã Em Là Thú Nhân

Chương 02 Chương 03 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 13 Chương 16 Chương 18 Chương 19 Chương Cuối

Đang xem: ông xã là thú nhân

Nguy CơSáng sớm hôm sau, Chelsea đun nước tắm cho cô xong mới ấn cô trong thùng tắm hung hăng làm một hồi, sau đó mới tắm rửa cho cô, rồi ôm cô lên giường bôi thuốc xong mới để cô ngủ tiếp, còn mình chuẩn bị điểm tâm, ăn xong rồi đi săn thú. Đã ở nhà với cô mấy ngày, hắn là tộc trưởng cũng phải nhận trách nhiệm dẫn dắt các tộc nhân đi săn.Gần giữa trưa Mộ Sa tỉnh lại, xoa xoa thắt lưng đau nhức xuống giường, lầm bầm mắng Chelsea là sư tử thúi, có điều trong lòng vẫn là ngọt ngào.Dù sao hắn đã bắt đầu săn sóc cô, bắt đầu cưng chìu cô, buổi sáng còn đặc biệt nấu nước tắm, tắm cho cô, bôi thuốc cho cô, chuẩn bị điểm tâm cho cô, những thứ này ở thế giới của cô, ít có người chồng nào làm được cho vợ.Mộ Sa khổ sở thay quần áo, ăn điểm tâm, không, bây giờ phải nói là ăn trưa. Ra sau nhà thăm cây giống , không biết có phải cấu tạo và tính chất đất ở đây tốt không, chúng lớn rất khoẻ, lại cao to, so với thế giới kia thì lớn hơn rất nhiều.Í, hình như nhiều hơn hôm qua mấy cây. Mấy ngày nay mỗi sáng cô đều phát hiện hình như cây giống lại nhiều hơn, lúc đầu còn tưởng mình nhớ nhầm, sau đó lưu ý, quả thật là mỗi ngày mỗi nhiều hơn.Nói vậy là có người lén giúp cô à, không cần nghĩ cũng biết là Ryan, mấy ngày nay không thấy Ryan đâu, đúng rồi hắn thay Chelsea mang tộc nhân đi săn thú. Thật phải cảm ơn hắn, ra ngoài săn thú còn không quên nhổ cây về cho cô, có cơ hội phải cảm ơn hắn đàng hoàng.Nhìn chung quanh, trong thôn thật yên tĩnh, hình như không còn mấy người, Mộ Sa về phòng lấy sọt, quyết định đi một mình. Cô đã quen cảnh vật kha khá, chắc không đến nỗi lạc đường.Mộ Sa đi cả buổi hái không được bao nhiêu trái dại, cô theo Ryan hay Chelsea lại hái rất dễ dàng, sao một mình cô lại khó khăn đến vậy.Tự nhiên thấy nản, ngồi xuống một tảng đá nghỉ tạm, mệt quá đi. Lại không có ai để nói chuyện, thật là chán.Ô, hai mắt Mộ Sa sáng rực, thấy trong bụi cỏ hình như có thứ gì giống cái trứng.Mộ Sa chạy vội tới, cố ôm lên, ha ha, quả nhiên là trứng, còn là cái trứng rất lớn, tốt quá, tối nay có thêm đồ ăn rồi, trong ấn tượng của Mộ Sa, ăn trứng rất tốt, chắc ở dị giới này cũng vậy.Phấn khởi ôm chặt đi về, lúc đi ngang nhà Ryan, đột nhiên ngừng lại, đúng rồi cô có thể mời Ryan đến nhà ăn cơm chiều, sẵn đó cám ơn hắn luôn.Quyết định xong gõ cửa nhà Ryan, vừa gõ vừa kêu: “Ryan, Ryan.”Cửa được mở ra, Ryan hình như cũng vừa từ ngoài về, cả người ướt sũng, giống đực thú nhân ra ngoài săn thú có một thói quen, đó là trước khi về thôn phải đến bờ sông tắm rửa, một là rửa đi mùi máu tươi, hai là giấu mùi để đồng tộc của dã thú bị bắt không tới báo thù.Thấy Mộ Sa đứng ngoài, Ryan như rất ngạc nhiên, cười cười: “Sao cô tới đây, mau vào đi.”“Tôi đặc biệt đến nhà mời anh đến ăn cơm chiều.” Mộ Sa vừa nói vừa đi vào, quan sát nhà Ryan.Có giường gỗ, bàn gỗ, mấy cái ghế gỗ, một tủ gỗ thật lớn, trên tường còn treo một tấm da thú trắng như tuyết, cách bố trí không khác nhà họ lắm, tuy sơ sài nhưng rất sạch sẽ.“Chelsea cho cô tới?” Nghe cô nói đến mời hắn ăn cơm, Ryan an nghi ngờ hỏi.“Không phải, tự tôi muốn tới, hôm nay ra ngoài nhặt được một cái trứng rất lớn, muốn mời anh cùng ăn thôi.” Mộ Sa nói, giống như dâng vật quý, thả cái sọt xuống, lấy cái trứng ra.Ryan nghe vậy nhếch môi cười, hắn biết mà, Chelsea làm gì rộng rãi để cô mời hắn ăn cơm. Hai ngày nay đều khó chịu nhìn hắn, đoán chừng là nổi máu ghen rồi.Bất quá Mộ Sa lại nghĩ đến hắn, hắn vẫn rất vui, nghe nói cô nhặt được trứng cũng hào hứng ghé tới xem, không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã làm hắn nhảy dựng.“Cẩn thận.” Ryan hét lên, túm cái trứng trong tay cô, ném đi, rồi ôm cô chạy nhanh ra ngoài cửa.Lục MãngMộ Sa đang ngớ người, không biết vì sao hắn hất cái trứng trên tay cô, còn bảo cẩn thận.Có điều cô được biết rất nhanh, Ryan chưa kịp đóng cửa, cô đã thấy một cảnh kì dị, vỏ trứng nứt ra, từ khe nứt một con rắn, thân hình xanh mượt, lè cái lưỡi thật dài, rồi há miệng, phun một vũng chất lỏng sềnh sệch.Những thứ bị chất lỏng đó dính phải đều bốc hơi, thứ con rắn đó phun ra có tính ăn mòn, Mộ Sa sợ hãi, trốn trong lòng Ryan run rẩy, nếu Ryan không kịp thời bảo cô ném cái trứng đi, chỉ sợ cô đã bị ăn mòn không còn hình người.Ryan ôm cô nhảy ra sau mấy bước, xác định cô an toàn, mới thừa dịp con rắn đang phá hoại nhà hắn, phóng đi lấy lửa, cầm cây đuốc, châm xung quanh nhà, nháy mắt cả căn nhà gỗ đều cháy, con rắn điên cuồng vặn vẹo vùi thân trong biển lửa. May mà trong thôn, khoảng cách giữa hai nhà gân nhau đều không gần, châm lửa cũng không lan đến nhà người khác.Nhưng nhà Ryan bị cháy rụi, Mộ Sa hối hận, chảy nước mắt: “Ryan, xin lỗi, không phải tôi cố ý, tôi không biết cái trứng đó nguy hiểm như vậy.”Ryan cười cười với cô, kéo cô vào lòng, vỗ nhẹ lưng cô an ủi: “Không sao, không sao, đừng sợ, nhà cất lại là được, cô không cần tự trách, tôi không trách cô, đừng khóc, nhưng sau này phải chú ý, đừng bao giờ chạm vào thứ gì cô không biết là được, biết không?”Mộ Sa vừa nghẹn ngào vừa gật đầu nói: “Ryan, tôi ngốc quá, định cám ơn anh không ngờ lại hại anh không còn nhà.”“Cô thấy rồi…”“Các người đang làm gì?” Ryan chưa nói dứt lời, đã bị tiếng rống đằng sau cắt đứt.Mộ Sa và Ryan giật nảy mình, nhìn lại hoá ra là Chelsea đang đằng đằng sát khí đứng phía sau. Ryan nhanh chóng buông Mộ Sa ra, hơi xấu hổ lùi lại.Mộ Sa vừa thấy Chelsea, nước mắt rơi càng nhiều, nhào vào ngực hắn khóc: “Chelsea, ông xã à, em sợ muốn chết, một con rắn rất lớn từ cái trứng chui ra, còn nhổ nước miếng về em nữa, chung quanh đều bốc hơi, suýt nữa em chết rồi, hu hu, may Ryan cứu em, nhưng nhà anh ta cháy rồi, đều là lỗi của em.”Chelsea nghe cô kêu ông xã thấy lòng sung sướng, ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng cô an ủi.Nhưng cô nói không đầu không đuôi, hắn không hiểu mấy, hoài nghi nhìn Ryan.Ryan cười, giải thích: “Cô ấy sơ ý nhặt trứng lục mãng, vừa lúc trứng nở, may không bị thương, chỉ sợ hãi chút thôi.” Ryan nhẹ nhàng giải thích.Chelsea gật đầu với hắn, trịnh trọng nói: “Một lần nữa cám ơn cậu.” Rồi nhìn căn nhà gỗ phía sau đã cháy thành tro nói: “Tối nay sang nhà tôi ở trước, mai tìm mấy người đến giúp cậu cất lại nhà.”Ryan gật đầu, kì thật hắn không mong nghe Chelsea cảm ơn, cứu cô, bảo vệ cô là hắn tự nguyện, không phải làm thay Chelsea, mỗi lần nghe Chelsea nói cám ơn, giống như nhắc hắn, cô thuộc hoàn toàn về Chelsea, dù hắn cố gắng thế nào, cũng phí công.Dù đây là sự thật hắn cũng không muốn tin. Cười khổ, nói mấy câu đơn giản với tộc nhân vây chung quanh, đi theo đến nhà Chelsea và Mộ Sa.Đêm Mai Đều Nghe Theo AnhMộ Sa thật sự sợ hãi, cứ ngồi trong lòng Chelsea khóc rấm rứt, cơm chiều cũng ăn rất ít.Đến lúc đi ngủ cô vẫn còn khó, Chelsea nhỏ giọng dỗ dành hồi lâu, cô vẫn khóc không nín, nghe cô khóc đến thấy phiền, bèn trực tiếp hôn cô, kéo đầu lưỡi trơn ướt cô ra, hung hăng gặm cắn.Mộ Sa bị động tác mạnh bạo của hắn làm cho thở không được, rồi lại băn khoăn Ryan đang ngủ gần đó, không dám có hành động gì nhiều, đành lấy tay không ngừng đẩy ngực hắn.Chelsea hôn đã rồi buông Mộ Sa ra, cô ngửa cổ hít thở liên tục, quên luôn cả khóc.Chelsea thấy chiêu này không tệ, liền kéo một bên chân cô lên quấn bên sườn mình, tay mò xuống tìm kiếm vân vê hoa huyệt giữa hai đùi cô.Mộ Sa hoảng sợ, suýt nữa la lên, vội cắn môi dưới, tay đầy hắn ra còn không ngừng xoay eo trốn hắn.Nhưng Chelsea làm sao để cô lẩn mất, một tay nắm hai bàn tay không yên của cô, giơ cao qua đầu, đè lại, một chân để trên đùi Mộ Sa, làm cô không thể động đậy.Bàn tay xoa nắn hoa huyệt càng thêm làm càn, ngón giữa dò xét đi vào, môi hôn hướng xuống, đi đến nụ hồng trước ngực không ngừng cắn mút.Mộ Sa không thể động đậy, lại không dám lên tiếng, đành cắn chặt môi dưới, chống lại khoái cảm không ngừng dâng lên ở trước ngực và nửa người dưới.Nhưng phản ứng cơ thể không phải dùng ý chí là khống chế được, hoa huyệt Mộ Sa bị Chelsea không ngừng ra vào, không kìm được lại chảy nước, hơn nữa là rất nhiều, tiếng nước vang lên không ngớt.Mộ Sa sợ Ryan nghe thấy, xấu hổ đến sắp khóc, nhưng cô không dám lên tiếng, chỉ lắc đầu liên tục, nói không được không thành tiếng.May lúc đó bên Ryan có tiếng ngáy nhỏ cất lên, cho thấy hắn đã ngủ say.Mộ Sa ấm ức, nhỏ giọng: “Ryan ở đây, anh đừng làm vậy.”Chelsea ngẩng đầu hôn môi cô, không thèm quan tâm hạ giọng nói: “Hắn đã ngủ rồi, sợ cái gì, anh khát, phía dưới của em chảy nhiều một chút, anh muốn uống.”Nói rồi vòng xuống, gập đùi cô lại, kéo ra ngoài, làm cả hoa huyệt của cô đều hiện ra trước mắt hắn, Mộ Sa xấu hổ muốn khép chân lạ nhưng bị hắn kéo rộng thêm.Tuy trời đã tối hẳn, trong phòng cũng không có chút ánh sáng nào, nhưng có thể thấy rất rõ trong bóng tối là khả năng bẩm sinh của thú nhân.Chelsea nhìn hoa huyệt phấn hồng vô thức mấp máy mà nuốt nước miếng, liền cúi xuống hôn. Kề sát cửa hoa huyệt mút mạnh, một tay vói ra sau chơi đùa với cúc huyệt.Mộ Sa bị hắn làm cho vừa đau vừa ngứa ngáy khó chịu vô cùng, hai tay bị ấn trên đầu nắm chặt da thú bên dưới, trồi lên trên, ai ngờ vừa trồi lên bị hắn kéo giựt về, hai ngón tay tiến vào cúc huyệt càng thêm mạnh.Mộ Sa đau nấc lên, lại không dám nhúc nhích, tiếng hắn mút hoa huyệt rồi nuốt, âm thanh đó lớn đến mức làm cô sợ hãi, sợ sẽ đánh thức Ryan, đành khẽ cầu xin hắn: “Ông xã, xin anh, đừng làm mà. Anh sẽ đánh thức Ryan mất. Đêm mai được không, đêm mai em nghe theo anh hết, anh muốn thế nào cũng được.”Mút VàoChelsea cực không vui, đến giờ phút này cô còn gọi tên giống đực khác, thật muốn làm để cô quên luôn.Có điều cô nói tối mai đều nghe theo hắn, hắn muốn thế nào cũng được, điều này đối với hắn là hấp dẫn rất lớn.Thế là ngẩng lên khỏi hoa huyệt, một lần nữa đè lên cô, hỏi cho chắc: “Thật?”Mộ Sa gật đầu.Chelsea dùng ngón tay đâm mạnh vào cúc huyệt, cười xấu xa nói: “Anh phải làm em ở đây.”“Không được, em đau chết đó.” Mộ Sa nhăn mày xin hắn.“Không đâu, đã giãn hơn rồi, có thể cắm được ba ngón tay nè.” Nói là chứng minh, đút tay vào.Mộ Sa đau rít lên, lại nhanh chóng bụm miệng, chán nản nghĩ, bỏ đi, cứ để hắn vào, hắn hứng thú chỗ đó nhiều vậy, sớm muộn gì cũng phải làm, chẳng qua là lại bị xé rách lần nữa. Nhưng vừa nghĩ đến là lại thấy đau, Mộ Sa không kìm được co rúm người.Chelsea thấy cô hồi lâu không chịu, không kiên nhẫn thúc giục: “Mau nói được hay không, không được thì bây giờ anh muốn làm tiểu huyệt phía trước của em, em kêu nhỏ thôi, nếu kêu lớn giống bình thường, hắn sẽ bị em đánh thức thật đó.”Nói rồi tách hai chân cô ra, vật nóng cực đại để trên hoa huyệt, làm bộ muốn đâm vào.Mộ Sa kinh hãi, nhanh chóng cản hắn: “Đừng, em chịu, em chịu.”Chelsea nghe vậy vui rạo rực hôn cô, cười nói: “Bà xã, em ngoan lắm, đêm mai ông xã sẽ khiến em sướng chết. Vậy tối nay tha cho em, anh không vào, nhưng em phải dùng miệng mút giúp anh, anh sưng căng khó chịu quá.” Nói rồi còn cọ tới cọ lui vật nóng ở cửa hoa huyệt.Mộ Sa tức giận lườm hắn, bảo cô mút cho hắn thì có khác gì đi vào đâu, nhưng ngẫm lại tiếng động như vậy sẽ nhỏ hơn.Cũng thoả hiệp vòng xuống người hắn, Mộ Sa như cũng muốn lấy lòng hắn, không hề giống hai lần trước chỉ ngậm mà đầu lưỡi không chịu hoạt động. Đầu lưỡi liếm mấy cái, liếm vòng quanh, miệng há thật lớn, ngậm quy đầu cực lớn vào.“Ưhm…” Chelsea dễ chịu rên lên. Cảm giác khoang miệng mềm mại của cô bao quanh cực đại của mình, đầu lưỡi vì không thuần thục nên quét lung tung, lâu lâu còn đụng phải răng làm hắn có chút đau đớn.Có điều rất là sướng, bị cái miệng nhỏ của cô bao chặt, cảm giác này vừa kích thích lại vừa sung sướng.Cô liếm một hồi lâu, cuối cùng ngậm vào phân nửa, phân nửa còn lại làm thế nào cũng không ngậm hết, đành đưa tay không ngừng khuấy động.Lưỡi ở nửa trên trượt lên xuống, bắt chước động tác tiến lui mà phun ra ngậm vào, nhưng miệng đã tê cứng mà hắn vẫn chưa ra.Mộ Sa không kiên nhẫn, phun ra, ngẩng đầu phàn nàn: “Sao anh còn chưa ra?”Chelsea nhìn cô quỳ giữa háng mình, tư thế mê hoặc ngẩng lên nhìn hắn, trên miệng còn lóng lánh nước bọt, dưới thân lại càng sưng to, hắn ngồi quỳ, đưa đầu cô vào dưới thân, ép cô há miệng ngậm cực đại của hắn, rồi giữ sau ót cô, thần tốc ưỡn lưng đút vào.“Ưm ưm ưm…” Mộ Sa không theo kịp tiết tấu của hắn, bị hắn làm cho thở không nổi, đành vừa đẩy hắn, vừa nức nở.Chelsea nghe tiếng nức nở khó chịu của cô cũng đau lòng, cấp tốc đút vào vài chục cái, mới buông cô ra, nhanh chóng rút ra, phun trào.Cả Đêm Khó NgủMộ Sa không tránh kịp tinh dịch, ngồi nghệch ra thở từng cơn, nước mắt lăn xuống cực kì đáng thương, nhưng mắt vẫn lườm hắn.Chelsea cười khẽ, kéo tấm da thú lau cho cô, rồi kéo lại y phục đàng hoàng cho cô, ôm cô nằm xuống, dỗ nhỏ bên tai: “Được rồi, bảo bối, đừng giận nữa, sáng mai anh tắm cho em.”Mộ Sa lại trừng hắn, giận dỗi trề môi hạ giọng: “Vậy anh không được thừa cơ ăn hiếp em.” Mấy ngày nay hắn mỗi sáng đều tắm cho cô, nhưng bỏ cô vào thùng tắm rồi hung hăng ăn hiếp cô một hồi mới tắm cho cô.“Vậy ăn hiếp em thế nào hả vật nhỏ? Không phải lần nào em cũng kêu lớn nói anh…” đâm em thật sướng đó sao.Chelsea chưa kịp nói xong đã bị Mộ Sa bịt miệng, hạ giọng cảnh cáo: “Anh không được nói bậy.”Chelsea không phục kéo tay cô xuống, bắt bẻ: “Sao anh nói bậy được. Chẳng lẽ anh làm em không sướng à.”“Anh…” Mộ Sa chán nản, không cho nói hắn lại càng nói, mặt dày không biết xấu hổ, quay người chỗ khác không thèm ngó ngàng đến hắn.Chelsea không bỏ qua, xáp đến, cắn tai cô uy hiếp: “Em nói mau, nếu không chúng ta làm lại lần nữa.”Mộ Sa bị hắn bám dai như đỉa, đành nói theo: “Sướng, sướng được chưa, mau ngủ đi, em mệt rồi.”Chelsea rất bất mãn cô máy móc nói lại, cắn lên cổ cô một cái, oán hận nói: “Vật nhỏ, dám nói lấy lệ, tối mai anh cho em biết tay.”Mộ Sa nhắm mắt hèn nhát nghĩ, dù sao đó cũng là chuyện ngày mai, để ngày mai suy nghĩ.Hôm nay cô thật sự là mệt rồi, bị cái con xanh mượt đó làm sợ quá, lại khóc cả buổi tối, còn bị Chelsea dày vò, thể xác và tinh thần đều rất mệt mỏi.Bị Chelsea ôm từ phía sau, trong mũi đều là mùi hương giống đực đặc biệt của hắn, đột nhiên cảm thấy rất an tâm, như có hắn, cô không phải sợ gì nữa, suy nghĩ dần dần mơ hồ, không bao lâu chìm vào giấc ngủ.Cô ngủ thật say, đã hai đêm liền không được ngủ yên rồi.Còn Chelsea phía sau cô, tuy rằng dục vọng cũng được giải toả tạm thời, nhưng không thoả mãn, vừa rồi bận dỗ yên vật nhỏ, hắn không rảnh nhớ đến.

Xem thêm: Top 6 Bài Hát Mưa Hay Nhất, Những Bài Hát Hay Nhất Về Mưa (Vol

Xem thêm: Cải Cách Hành Chính Là Gì – Hiểu Như Thế Nào Về Cải Cách Hành Chính

Bây giờ Mộ Sa đã ngủ, cảnh tượng cô bị Ryan ôm vào lòng lúc sẩm tối không ngừng lướt qua mắt hắn. Mặc dù biết không nên nhưng lòng hắn vẫn rất khó chịu, hận không thể lay tỉnh vật nhỏ, hung hăng chà đạp một đêm.Nhưng hắn không thể, hắn biết Ryan không ngủ, thú nhân rất mẫn cảm với hơi thở, nếu hắn ta ngủ rồi, hô hấp tuyệt đối sẽ không như bây giờ, sẽ không dồn dập theo tiếng nức nở của Mộ Sa. Vừa rồi hắn cố ý làm vậy là muốn cảnh cáo Ryan, để hắn ta biết Mộ Sa đã là bạn đời của hắn, tất cả của cô đều là của hắn.Nhưng trước mặt Ryan mà ân ái với Mộ Sa, hắn đúng thật không làm được, hắn càng ngày càng nhỏ mọn, những gì liên quan đến Mộ Sa hắn chỉ muốn giữ riêng, không muốn chia cho người khác. Nên hắn cũng bị dục hoả tra tấn cả đêm không ngủ.Kẻ khác đương nhiên chính là Ryan vẫn một mực vờ ngủ, hắn giờ phút này cũng vô cùng thống khổ.Lúc sẩm tối hắn ôm Mộ Sa trong lòng, cảm giác mềm mại này, hắn quả thật không cách nào hình dung. Biết rõ Chelsea nhìn thấy sẽ không vui, nhưng hắn không thể buông tay. Chelsea mời hắn ở lại một tối, hắn biết rõ thấy cô ở cùng Chelsea, bản thân sẽ khó chịu, nhưng vẫn đi theo không hề do dự.Mỗi lúc trời tối hắn đều lén chạy ra sân sau nhà họ, gieo cây giống ban ngày hái vì Mộ Sa. Không để ý hắn nghe tiếng Mộ Sa rên rỉ.“Aaa… Thật khó chịu… Sâu quá… đau quá… Nhẹ chút… Uư…”“Nhẹ thôi… aaa… Em sắp bị anh đâm thủng rồi… Sâu quá… đau… Ưm…”Hắn nghe mà miệng đắng lưỡi khô, bắt đầu tưởng tượng, nếu cô nằm dưới hắn, hắn nhất định sẽ không làm cô đau, nhất định sẽ rất nhẹ nhàng, rất dịu dàng làm cô thật dễ chịu.Nhưng tại sao bạn đời của cô không phải hắn, rõ ràng là hắn cứu cô.Khuya hôm nay hắn nằm gần Mộ Sa, ngửi mùi hương thoang thoảng trên người cô, nghe Chelsea ép cô làm chuyện đó, hắn kìm lòng không được nổi lên phản ứng, tưởng tượng cái cô ngậm trong miệng là của hắn.Ryan cảm thấy mình sắp điên rồi, hắn ghen tị sắp điên rồi, hắn tốn hết sức lực mới khống chế bản thân không vùng dậy, kéo Chelsea ra ngoài quyết đấu.Nếu bây giờ hắn dậy, Mộ Sa sẽ rất khó xử, nhất định cô không mong mình bị bắt gặp trong bộ dạng này. Hắn thương tiếc cô, sao đành lòng làm cô khó xử được, nên tự ép mình phải nhịn nhục.Có hai thú nhân đều có tâm tư, rồi bị tra tấn cả đêm, khi trời gần sáng, cuối cùng mệt quá mới ngủ.

Có thể bạn quan tâm